Làng Đào Xá — Ngàn Năm Tiếng Đàn


Xã Đông Lỗ · Huyện Ứng Hòa · Hà Nội

Làng
Đào Xá

Gần một nghìn năm lặng lẽ bên dòng sông Măng Giang — một ngôi làng nhỏ xứ Hà Đông cất giữ trong lòng hai báu vật: ký ức chiến tranh hào hùng và tiếng đàn dân tộc vang vọng đến tận kinh đô.

Khám phá

Vùng đất ngàn năm văn hiến

“Đứng bên bờ ao làng, nhìn tán đa cổ thụ in bóng xuống mặt nước xanh biếc, người ta khó mà tin rằng mảnh đất yên bình này đã từng chứng kiến lửa đạn chiến tranh, đã từng gửi lên kinh thành những cây đàn tinh xảo nhất xứ Bắc Kỳ.”

Làng Đào Xá — tên gọi mộc mạc như chính con người nơi đây — hình thành cách đây gần một nghìn năm với tên Viên Kiệu thuộc Trấn Sơn Nam Thượng. Tám dòng họ — Đào, Phùng, Nguyễn, Tạ, Hoàng, Trần, Lương, Nhữ — đã quy tụ, bén rễ, và cùng nhau viết nên một trang sử đẹp đẽ không thua bất kỳ vùng đất nào trên xứ Hà Đông.

Một làng, hai xóm,
ngàn năm ký ức

Làng được chia thành hai xóm chạy song song: xóm Trongxóm Ngoài — cả hai cổng đều hướng về Đông Nam như đón chào ánh bình minh đầu ngày. Trước mỗi xóm là hai dãy ao trong vắt, phản chiếu bầu trời và bóng đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi.

Đầu xóm Ngoài, ngôi Miếu thờ Mẫu đức Phù Đổng Thiên Vương sừng sững cùng hai cây đa cổ thụ và giếng nước làng — nơi bao thế hệ gánh nước, hẹn hò, rồi khóc tiễn con em ra chiến trận.

Vào sâu trong làng, ngôi Đình thờ Đức Phù Đổng Thiên Vương đứng cạnh cây quéo cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Phía sau Đình, con đường nhỏ dẫn ra chùa Trấn An Tự. Bên hữu là khu Văn Chỉ — nơi tôn thờ các bậc văn nhân hiền triết, nhắc nhở con cháu đời đời trọng chữ, trọng tài.

Đình, Chùa, Đền, Miếu, Văn Chỉ — quần thể kiến trúc ấy không chỉ là di sản vật chất, mà là linh hồn của đất Đào Xá.

Ao làng — Đào Xá, Ứng Hòa

Làng anh hùng
trong lửa đạn

Tháng 8 năm 1945, ngôi Đình làng Đào Xá trở thành nơi chính quyền cách mạng Tổng Đông Lỗ tước ấn tín, cướp chính quyền từ tay thực dân phong kiến. Chùa làng được dùng làm kho lương thực của huyện Ứng Hòa — ngôi chùa thiêng trở thành điểm tựa hậu phương.

Mùng 5 tháng 5 năm Nhâm Thìn — đúng ngày Tết Đoan Ngọ năm 1952 — thực dân Pháp mở cuộc càn quét lớn mang tên “Căng Gu Ru” vào khu Cháy. Người dân Đào Xá sát cánh cùng Trung đoàn 46, đương đầu với xe tăng, máy bay, pháo binh — và tiêu diệt 185 tên địch.

Trước khi rút chạy, giặc đốt cháy toàn bộ Đình làng và hầu hết ngôi nhà trong xóm. Nhưng chúng không đốt được ký ức. Trận chiến ấy được Bác Hồ gửi thư khen ngợi và lịch sử quân đội ghi công mãi mãi.

Tháng 8 · 1945

Đình làng — nơi cướp chính quyền từ tay thực dân. Chùa làng trở thành kho lương thực kháng chiến.

17 – 28/5/1952

Trận Căng Gu Ru — quân dân Đào Xá tiêu diệt 185 địch. Bác Hồ gửi thư khen ngợi.

Sau 1975

Hòa bình lập lại. Làng xây dựng quê hương từ tro tàn — và tiếng đàn lại vang lên.

Đình làng Đào Xá — chứng nhân lịch sử

~1000
năm lịch sử
hình thành và phát triển

185
địch bị tiêu diệt
trong trận Căng Gu Ru 1952

8
dòng họ lớn
cùng chung một mảnh đất

Nơi tiếng đàn
sinh ra từ đôi tai

Đầu thế kỷ XIX, một người thợ mộc tên Đào Xuân Lan đã làm một việc khác thường: ông lặn lội theo người Hoa, rong ruổi khắp nơi để học kỹ thuật chế tác nhạc cụ. Khi trở về, ông truyền dạy lại bí quyết cho dân làng — và từ đó, tiếng đục đẽo bắt đầu vang lên trên đất Đào Xá.

Hơn hai trăm năm trôi qua. Những người thợ Đào Xá giỏi nhất đã lên kinh thành Thăng Long, lập nên phố Hàng Đàn nổi tiếng trong 36 phố phường xưa. Tiếng tăm vang xa đến tận kinh đô Huế — thợ Đào Xá được tuyển vào cung đình nhà Nguyễn để chế tác nhạc cụ hoàng gia.

Người thợ Đào Xá không dùng thước đo cố định. Họ vừa gảy, vừa lắng nghe, vừa dịch chuyển từng phím tre cho đến khi âm thanh chạm đúng vào cái chuẩn vô hình — một bí quyết thẩm âm không trường lớp nào dạy được.

Năm 2009, Làng Đào Xá được UBND Thành phố Hà Nội chính thức công nhận là Làng nghề truyền thống — nơi chế tác nhạc cụ dân tộc duy nhất còn lại tại Hà Nội.

Đàn Bầu
Đàn Tranh
Đàn Nguyệt
Đàn Tỳ Bà
Đàn Đáy

Bàn tay nghệ nhân — hơn 200 năm truyền nghề

Cố Nghệ nhân Ưu tú
Đào Văn Soạn

“Người duy nhất trong cả nước được phong tặng danh hiệu Nghệ nhân Dân gian Quốc gia về nghề làm đàn.”

Cụ Đào Văn Soạn đã dành trọn cuộc đời mình để giữ gìn bí quyết thẩm âm gỗ — thứ kiến thức không có trong sách vở, không có trong trường lớp, chỉ được truyền từ bàn tay sang bàn tay, từ đôi tai người cha sang đôi tai người con.

Nhờ cụ và các thế hệ con cháu kế thừa, mạch nghề Đào Xá không bị đứt đoạn — dù trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và thời kỳ kinh tế khó khăn thập niên 1970–1980 khi thanh niên lần lượt bỏ nghề ra đi.

Ngày nay, dù số hộ làm nghề không còn nhiều, ngọn lửa nghề chưa bao giờ tắt trên đất Đào Xá.

Nghệ nhân Ưu tú Đào Văn Soạn

Mỗi năm một lần,
làng sống lại

Vào ngày 15 tháng Giêng âm lịch hàng năm, khi hơi xuân còn vương trên những tán đa, làng Đào Xá tổ chức Lễ dâng hương — tế nam ở Đình, tế nữ ở Mẫu. Khói hương trầm bảng lảng, tiếng chiêng trống vang lên giữa buổi sáng xuân tĩnh lặng.

Cứ 3 đến 5 năm, lễ hội lớn được mở ra với nghi lễ rước kiệu Thành Hoàng từ Đình ra Mẫu — đường làng rợp bóng cờ hoa, người người đổ về từ khắp nơi để cùng tưởng nhớ công đức bậc thần linh che chở đất làng.

Và vào những ngày cuối tháng Giêng — Giỗ Tổ nghề — cả làng nghề bỗng hóa thành sân khấu âm nhạc dân tộc ngoài trời. Tiếng đàn bầu, đàn tranh, đàn nguyệt ngân lên giữa không gian làng quê, như lời cảm ơn gửi đến người thầy xưa đã mang về cho Đào Xá một nghề, một hồn.

15 tháng Giêng
Âm lịch · Hàng năm
Lễ dâng hương — tế nam ở Đình, tế nữ ở Mẫu. Cứ 3–5 năm: rước kiệu Thành Hoàng.

24–25 tháng Giêng
Âm lịch · Hàng năm
Giỗ Tổ nghề cụ Đào Xuân Lan — hội diễn âm nhạc dân tộc, ca trù, hát chèo, hát văn.

Lễ hội làng Đào Xá

❦ ❦ ❦

Dù đi bất cứ đâu,
vẫn hướng về Đào Xá

Người dân làng Đào Xá dù lên phố phường Hà Nội, vào kinh đô Huế xa xôi, hay đi khắp các chiến trường — đều mang theo trong lòng một dấu ấn không phai: cái mùi gỗ ngô đồng phơi nắng, tiếng đục đẽo buổi sáng sớm, và cái nhìn chăm chú của người già đang lắng tai thẩm âm từng nốt đàn.

Đào Xá không chỉ là một địa danh. Đó là nơi lịch sử còn đang thở.

— Đào Xá · Ngàn năm văn hiến —

Làng Đào Xá
Thôn Đào Xá · Xã Đông Lỗ · Huyện Ứng Hòa · Hà Nội
Làng nghề truyền thống — Công nhận năm 2009